Guardiola – Mourinho: Cả một trời duyên nợ

3

Khởi đầu đẹp đẽ từ San Mames

Thời điểm tương tự cách đây 24 năm, duyên nợ giữa Mourinho và Guardiola đã được bắt đầu cho dù rằng họ đã biết tới nhau từ trước đó. Chuyện xảy ra vào một đêm ở San Mames, với một cá nhân tham gia như một xúc tác và một chứng nhân cho hai khác biệt vĩ đại của thế giới bóng đá sau này.

Đó là đêm mà Barca của HLV Bobby Robson hành quân đến sân của Athletic Bilbao. HLV của Bilbao khi ấy là Luis Fernandez, một huyền thoại trong bộ tứ huyền ảo của đội tuyển Pháp. Và Fernandez được biết đến như người nóng tính bậc nhất của bóng đá xứ lục lăng ngày đó, sẵn sàng ăn thua đủ với bất kỳ kẻ nào chơi xấu đồng đội của mình.

Mourinho, ngày 23/11/1996, còn là một chàng trai trẻ măng, bảnh bao nhưng vẻ mặt lúc nào cũng cau có. Ông vừa được thăng chức từ phiên dịch cho Robson lên thành trợ lý HLV. Và khi Abelardo mở tỷ số cho Barca, Mourinho đã ăn mừng một cách đầy hoang dại và thách thức. Với Fernandez nói riêng và những người Bilbao nói chung, nó là hành vi không thể chấp nhận được.

Ở Bilbao có một câu khắc cốt ghi xương mà HLV nào cũng cần phải nhớ là “đừng để bất kỳ kẻ nào bắt nạt bạn ngay tại vườn nhà mình”. Đối với họ, thái độ của Mourinho là một dạng vừa bắt nạt, vừa nhạo báng. Nhưng Fernandez không cần đợi lâu. 37 phút sau bàn thắng của Abelardo, Jose Mari quân bằng tỷ số. Fernandez hừng hực khí thế kêu gọi các CĐV nhà phải ồn ào hơn nữa dù rằng âm thanh của họ tạo ra đã đủ trấn áp bất kỳ khách lạ nào ở San Mames rồi.

14 phút sau đó, Julen Guerrero ấn định tỷ số 2-1 cho Bilbao. Fernandez chạy dọc đường biên ăn mừng điên dại và ông cũng không giấu sự nhạo báng của một kẻ chiến thắng ngay trước khu kỹ thuật của Barca. Mourinho không phải tay vừa. Chàng trai trẻ lao ra, gây sự, chọc ngón tay vào mặt Fernandez. Nếu không có người can, có lẽ Mourinho đã nằm đo ván bởi Fernandez nổi danh là một tay đấm rất cừ.

Guardiola - Mourinho: Cả một trời duyên nợ

Guardiola – Mourinho: Cả một trời duyên nợ

Kết thúc trận đấu, trong đường hầm, khi các cầu thủ của Barca trốn nhanh khỏi cuộc xung đột, chỉ còn mình Luis Figo bên cạnh Mourinho trong vòng vây của các cầu thủ Bilbao. Khả năng hai người Bồ Đào Nha này bị ăn đòn hội chợ xứ Basque là rất cao. Và ngay lúc đó, Pep Guardiola xuất hiện. Ông đã thể hiện bản lĩnh và tư cách đội trưởng một cách tuyệt vời. Ông can thiệp và cứu vãn tình thế đầy ngoạn mục.

Pep chen vào giữa, đứng đối diện Fernandez, trừng mắt nhìn HLV người Pháp và gằn từng tiếng “Đừng bao giờ cười nhạo trên thất bại của người khác”. Fernandez chùng lại, vì ông hiểu Guardiola là ai. Không phải Fernandez sợ mà ông nể Pep, một người khá tương đồng với ông về độ nóng tính nhưng khác ông ở chỗ ít nói giữa đám đông.

Và Fernandez lựa chọn đối thoại. Ông giải thích cho Pep hiểu lý do, chỉ rõ ra rằng Mourinho là kẻ khơi mào. Pep lắng nghe, rồi sau đó ông ra lệnh, đúng nghĩa là ra lệnh, cho cả Mourinho lẫn Figo đi vào phòng thay đồ trong khi đôi mắt ông vẫn trừng trừng đầy đe doạ đối với những cầu thủ Bilbao xung quanh. Cách Pep trấn áp đối thủ, và ra dáng đàn anh với Mourinho và Figo theo kiểu họ như hai đứa trẻ hư trong nhà, đã khiến mọi việc ổn thoả. Còn Mourinho, chưa bao giờ ông nhắc lại câu chuyện này và có lẽ suốt đời ông cũng muốn nó được giấu kín.

Đó là một khởi đầu đẹp thực sự giữa họ. Những năm tháng ở Barca của cả hai có kỷ niệm chung hay không, chưa mấy ai nói ra nhưng làm sao tránh khỏi chuyện hai kẻ chung xuồng không từng có một kỷ niệm bé nhỏ nào. Và chính sau này, Pep cũng từng nói rằng “Ở Barca, tôi đã học được từ ông ta vài thứ về bóng đá. Sau này, xem các trận ông ấy chỉ đạo qua TV, tôi cũng học được ông ấy ít nhiều”.

Nhưng rồi, thời cuộc khiến mối quan hệ đó đổ vỡ dần, nhiều đến mức không thể cứu vãn.

Nguồn: VnExpress.net