Maradona – người cứu rỗi Napoli

6

NA NA… NA NA NA NA

Trung vệ Napoli, Ciro Ferrara như hoàn toàn lạc lối khi bước ra sân Olympiastadion, Munich để khởi động trước trận đấu. Hệ thống loa tại của sân được bật hết công suất, dội thứ âm thanh khô khốc chát chúa chói tai, như muốn làm các cầu thủ Napoli nổ tung đầu.

Ferrera khi đó nghĩ rằng chủ nhà Bayern đang cố làm rối trí, và loại bỏ anh và các đồng đội khỏi cuộc chơi. Tiếng nhạc càng lúc càng to và dữ dội hơn.

NA NA… NA NA NA NA

Ferrera, trong vô thức, lia mắt tìm Diego Maradona để tìm nguồn động viên, và ông như không tin vào những gì diễn ra trước mắt.

Maradona, như một nhà ảo thuật, đang nhảy múa và tung hứng với trái bóng. Người đồng đội kiệt xuất của Ferrara chơi đùa cùng trái bóng, như thể chả có chút áp lực nào. “Cậu bé Vàng” giữ trái bóng bằng gót chân, vai và đầu. Một người nghệ sỹ thực thụ trên sân khấu ồn vào và choáng ngợp.

“Diego này, chết tiệt, sao anh bình thản như thế được chứ?” Ferrara gào lên. “Tôi đã không chợp mắt được, dù chỉ một giây khi nghĩ về trận đấu này”.

Quyền năng của một thiên tài

Đó là cảnh tượng trước trận lượt về bán kết Cup UEFA 1989. Napoli chưa bao giờ tiến xa đến ngưỡng này ở đấu trường châu lục. Họ cũng chưa từng được nếm mùi vinh quang tại châu Âu, và hôm ấy, họ đụng Bayern – vật cản to lớn, chắn trước cánh cửa vào trận chung kết. Đội bóng Đức khi đó đã không thua trên sân nhà ở Bundesliga trong vòng 18 tháng.

Nhưng Maradona không chút ưu phiền. “Cậu hãy thả lỏng cơ thể, tự nhiên vui thú với bản thân đi Ciro”, tiền đạo người Argentina nói.

Maradona - người cứu rỗi Napoli

Maradona – người cứu rỗi Napoli

“Cứ tự nhiên thế à?” Ferrara hỏi lại. “Tôi đang để những suy nghĩ lấn át và tự nhồi nhét nó vào đầu mình.” Trung vệ này cảm thấy rõ sức nặng áp lực đang đè nặng trên lưng mình. Sinh ra và lớn lên tại Napoli, dòng máu ấy luôn luôn chảy trôi trong huyết quản của Ferrera. Trước mỗi trận đấu, hậu vệ này luôn làm dấu thánh giá, như tin rằng Thiên Chúa và đất mẹ sẽ tiếp thêm sinh khí để vượt qua chông gai. Trận đấu với Bayern sắp diễn ra cũng không ngoại lệ.

Nhưng Maradona thì hoàn toàn ngược lại. Ông tâng bóng lên, ghìm xuống, dùng ngực, xoay người thoăn thoắt, kiểm soát bóng điệu nghệ và thanh thoát. Lần duy nhất ông làm dấu thánh giá đến sau đó một giờ đồng hồ. Nhưng đó không phải là cảm tạ Chúa. Đó là hành động cảm ơn Careca, người vừa ghi bàn thắng trên sân khách, giúp Napoli dẫn Bayern tới tổng tỷ số 3-0, và đảm bảo cho họ một suất ở trận chung kết.

“Chúng ta sẽ tận hưởng chính mình, Ciro”, Maradona bảo đàn em.

Một đoạn video cũ kỹ về thói quen khởi động của Maradona tại Munich lan truyền chóng mặt vào ngày ông qua đời. Nó đem lại niềm phấn khích cho bất cứ ai theo dõi. Chỉ riêng kỹ năng điêu luyện mà ông thể hiện đã là một suối nguồn thần diệu và tạo nên âm thanh vang dội ở nhiều cấp độ. Từng thước phim – được ghi lại một cách hoàn hảo về cách Maradona nhìn nhận và chơi bóng – cho phép người xem, trong giây phút nào đó, quên đi thực tại và đắm mình trong khoảnh khắc. Điều đó có tác dụng như trị liệu bằng phương pháp thôi miên vậy. Người xem như bị hút hồn vào từng đường nét, từng động tác điêu luyện mà thoải mái như hít khí trời. Những vất vả và cơ cực trong cuộc mưu sinh thường nhật như tan biến trước sức hút mãnh liệt của trái bóng tròn.

Maradona - người cứu rỗi Napoli

Maradona – người cứu rỗi Napoli

Đối với những người dân Napoli, sự hấp dẫn của toàn bộ bài khởi động đó không hề xa cách trong khuynh hướng thoát ly thực tế mà nó mang lại. Hoàn toàn trái ngược. Đó không phải là sự trốn chạy, mà là thách thức hoàn cảnh thực tại. Đó là lòng tự tôn. Các đồng đội của Maradona đêm đó cảm thấy như thể Bayern đang cố “ăn tươi nuốt sống” họ. Cầu thủ được chỉ dẫn khởi động sớm. Âm nhạc được bật lên, lặp đi lặp lại liên hồi, tưởng chừng như không có điểm dừng. Thông điệp mà Maradona gửi đi, dù vô tình hay hữu ý, là “Napoli ơi đừng sợ hãi. Không ai có thể đe dọa được chúng ta”. Thay vì run rẩy, đôi chân của họ đang nhảy múa. Họ sẽ cho người Đức thấy rằng Napoli không thua kém bất kỳ ai hoặc bất cứ thứ gì. Đây là quyền năng và sức mạnh toàn bích của Maradona. Ông khiến người dân Napoli được nhìn nhận và thấu hiểu theo cách chưa từng có. Một nhà vô địch đúng nghĩa cả ở trong và ngoài sân.

Maradona, sinh thời, từng nói: “Mọi người cứ bảo ‘Cầu thủ này hay nhất trong lịch sử Barca. Cầu thủ kia là số một trong lịch sử Real Madrid hoặc Chelsea. Nhưng cá nhân tôi tự hào là cầu thủ hay nhất trong lịch sử Napoli”. Điều đó có ý nghĩa cao cả với không chỉ một đội bóng, mà còn là đại diện cho cả một thành phố, nơi mà cựu HLV Ottavio Bianchi từng nhận xét: “Bóng đá không chỉ là niềm tin, đó là cuộc sống, là sự khao khát đến tận cùng của một thành phố mong muốn được cứu rỗi thông qua thành công trong bóng đá như Napoli”.

Viết lại lịch sử của Napoli

Trong những thuật ngữ khắt khe nhất của bóng đá, Maradona có tác động thay đổi Napoli. CLB này chưa một lần đoạt scudetto trước khi ông xuất hiện. Năm 1926, trong mùa giải họ ra đời, Napoli kết thúc với vị trí bét bảng tại Divisione Nazionale – tiền thân của Seria A – với 17 trận thua sau 18 vòng đấu. Logo của Napoli khi đó mang hình chú ngựa nhỏ, lấy từ huy hiệu của thành phố miền Nam Italy này. Nhưng kết quả bết bát của đội khiến họ bị người hâm mộ mỉa mai, sử dụng hình ảnh một chú lừa như biểu tượng mới của đội bóng. Đám đông thậm chí đã dắt một chú lừa thật đi diễu hành một vòng quanh sân Vesuvio – sân nhà của Napoli lúc ấy – trước một trận đấu với Juventus, dù trận ấy đội của họ bất ngờ cầm hòa đại gia phương Bắc.

Napoli không có tiềm lực tài chính như Inter Milan với các ông chủ tài là tài phiệt dầu mỏ, hay Juventus được tập đoàn công nghiệp nặng FIAT chống lưng . Nhưng họ cũng không thiếu tiền. Ký hợp đồng với Maradona không phải là lần duy nhất Napoli phá kỷ lục chuyển nhượng thế giới. Hans Jeppson vào năm 1952, hay cầu thủ có mức phí tính bằng đơn vị triệu bảng đầu tiên Giuseppe Savoldi năm 1975, là những minh chứng rõ rệt nhất. Tuy vậy, đó đều là những danh thủ đến từ miền Bắc, và dù nổi danh, được ngưỡng mộ ở khắp nơi, Jeppson và Savoldi chưa bao giờ thực sự hòa mình vào thành phố này như Maradona. “Đá tại Naples hay một nơi nào khác, với hai người đó, cũng như nhau cả thôi”, Gianni Mura, ký giả huyền thoại của tờ La Repubblica, người cũng qua đời trong năm nay, từng nhận xét.

Nguồn: VnExpress.net