Marcelo Bielsa – Đừng gọi ông là người điên

4

Lớn lên trong “tâm hồn” của bóng đá

Ở Argentina, có hai trung tâm của túc cầu. Thứ nhất là Buenos Aires, nơi được gọi là trái tim của bóng đá xứ sở tango. Và thứ hai là Rosario, thành phố của Lionel Messi, nơi được ví như tâm hồn của bóng đá Argentina. Bielsa lớn lên từ Rosario, và đúng nghĩa, ông mang một tâm hồn bóng đá từ tấm bé.

Sinh ra trong một gia đình thượng lưu, Bielsa được kỳ vọng sẽ trở thành “trí thức” như cha mẹ mình. Cha của ông, Rafael Bielsa “el turco”, đã được nuôi dưỡng bằng một tinh thần phấn đấu như thế và ông hiểu giá trị của những trí thức trong xã hội Argentina là như thế nào. Và câu chuyện đổi đời của nhà Bielsa chắc cũng ảnh hưởng rất lớn tới Marcelo, khiến ông luôn mang khát vọng thay đổi bóng đá bằng ý niệm riêng của mình, một khát vọng điên rồ.

Cụ nội của Marcelo vốn là một thợ mộc ở Esperanza, một vùng nông nghiệp phía bắc Rosario. Ông gửi con trai, Rafael Bielsa, lên Buenos Aires học nghề, với ước muốn nó sẽ trở thành một thợ làm đồ gỗ mỹ nghệ. Nhưng Rafael lại không nghĩ đến việc tiếp tục làm nghề mộc. Cầm số tiền cha gửi gắm, ông đi học luật. Dòng họ Bielsa đổi đời từ quyết định này.

Đến năm 1949, khi 60 tuổi, Rafael đã trở thành luật sư hàng đầu ở Nam Mỹ. Ông là trưởng khoa của Universidad del Litoral ở Santa Fe, đồng thời là giáo sư khoa luật của Đại học Buenos Aires và giáo sư danh dự của Đại học Sorbonne ở Paris. Ông mua một dinh thự ở ngay cạnh sân El Coloso del Parque của CLB Newell’s Old Boys. Đó dường như là định mệnh khi sau này Newell’s Old Boys quyết định đổi tên sân thành Marcelo Bielsa.

Marcelo Bielsa - Đừng gọi ông là

Marcelo Bielsa – Đừng gọi ông là ‘người điên’

Rafael đã xây dựng một thư viện gia đình có hơn 3.000 đầu sách với hy vọng con cháu sẽ trở thành những học giả, sau khi chính ông đã thoát ly được nghề mộc cũng như tầng lớp cần lao. Và cha của Marcelo Bielsa, cũng tên là Rafael nhưng có biệt danh “el turco”, đã tiếp nối truyền thống để trở thành một luật sư bất chấp việc ông vẫn mang tinh thần nổi loạn rất bohemian trong mình.

Mẹ của Marcelo, bà Lidia Caldera, là một giáo viên sử học, nấu ăn tuyệt ngon. Bà là người chủ yếu trong gia đình xây dựng nên nhân cách của con trai sau này. Lidia có nguồn gốc còn cần lao hơn chồng nên dung hoà được giữa văn hoá của giới tinh hoa với văn hoá bình dân một cách nhịp nhàng. Và bà cũng tạo cho Marcelo thói quen ham tìm hiểu. Chính Ernesto Urrea, trợ lý của Bielsa khi ông huấn luyện CLB Atlas ở Mexico, đã ngạc nhiên khi thấy “sếp” hiểu rành rẽ văn hoá Mexico như thể người bản địa ngay từ ngày đầu tiên đến Atlas làm việc.

Gia đình Bielsa chuyển đến sống ở Calle Mitre, một khu ngoại vi của Rosario, sau khi dinh thự tại Parque bị chính quyền độc tài Leopoldo Fortunato Galtieri Castelli tịch biên để sử dụng làm văn phòng cho an ninh ngầm năm 1977. Căn phòng thư viện 3.000 đầu sách từng là nền tảng mà ông nội của Marcelo muốn tạo dựng cho con cháu bị biến thành phòng nghe lén điện thoại.

Nếu như ở căn nhà cũ, tuổi thơ của Marcelo là những trận bóng đá đường phố với bè bạn, là không khí của sân vận động Coloso del Parque ngay sát bên, là quảng trường nơi các CĐV của Newell’s Old Boys tụ họp và tạo nên một Bielsa yêu Newell’s Old Boys đến điên cuồng thì ở căn nhà ngoại ô tại Calle Mitre, Marcelo hiểu hơn về thế giới của những người tầng lớp thấp, ít học, không cơ hội. Và chính điều đó đã tạo nên một Marcelo sau này với khả năng có thể làm việc được với tất cả các dạng cầu thủ với nền tảng văn hoá khác nhau.

Ở Calle Mitre, ông hiểu thế nào là potrero, những sân bóng trên đồng cỏ chăn gia súc. Chính từ những potrero như thế, Gabriel Batistuta, Jorge Valdano, Mauricio Pochettino, Mario Kempes, Di Maria, Cesar Luis Menotti… đã trưởng thành. Và ông cũng thấu hiểu hơn tâm hồn bóng đá của Argentina là gì. Nó là “sống chết” vì nghề, bởi đó là cơ hội đổi đời cuối cùng.

Nếu như ở châu Âu các cầu thủ 15-16 tuổi đã có thể có nhà, có xe và kiếm ra tiền thì ở Argentina, những cầu thủ trẻ như thế chẳng có gì cả. Họ bởi thế sẵn sàng ngã xuống trên sân chỉ để giành chiến thắng. Bóng đá ở Argentina đời hơn, nó cũng tạo ra những con người “nửa thiên thần, nửa ác qủy” với những tiểu xảo đặc trưng. Cái quyết liệt ấy của tâm hồn bóng đá Argentina thấm đẫm trong Bielsa, khiến ông là một HLV có bản sắc rất riêng, không thể lẫn vào đâu được.

Chính anh trai của Marcelo Bielsa, cũng có tên là Rafael như bố và ông nội, đã kể lại rằng: “Nó rất ghét sáng dậy phải sửa soạn quần áo nên nó luôn mặc sẵn quần áo đi học từ đêm hôm trước và đi ngủ trong bộ đồ đó”. Nhưng khi chơi bóng đá thì khác. Mỗi tối thứ Sáu, Marcelo đều sắp xếp kỹ lưỡng quần áo thi đấu, đánh thật kỹ đôi giày, chuẩn bị vớ, tắc kê… đầy đủ. Với Marcelo, chơi bóng là một nghi lễ nghiêm cẩn thực sự.

Marcelo đã lớn lên như thế, gần một sân bóng đá, trong một thư viện gia truyền, giữa ranh giới của thượng lưu và cần lao. Và ông nhờ đó có đầy đủ những tố chất để khiến người ta tôn mình làm bậc thầy: tri thức, niềm đam mê tột cùng với bóng đá, sự lịch lãm nhưng biết lúc nào cần dung dị. Và đó chính là một tâm hồn bóng đá đầy đủ nhất của thế giới túc cầu: có cả “phủi” lẫn “học viện”.

Nguồn: VnExpress.net