Những cuộc gọi ám ảnh ở New York

3

Khi Elizabeth Bonilla và đồng nghiệp tới một dãy nhà ở quận Bronx, một xe cứu thương khác và một xe cứu hỏa đã ở đó. Ánh đèn nhấp nháy của chúng chiếu lên những con đường tối tăm và “nhuộm” thành một màu cam kỳ lạ. Hàng xóm đứng ngó sang để xem chuyện gì đang xảy ra.

Những cuộc gọi ám ảnh ở New York

Những cuộc gọi ám ảnh ở New York

“Chúng ta phải mặc áo bảo hộ”, Bonilla, 43 tuổi, nhân viên y tế của Sở Cứu hỏa New York (FDNY), nói khi leo ra khỏi xe. Cuộc gọi này là từ một trường hợp nghi nhiễm nCoV nên những người đến cấp cứu cần đeo găng tay, khẩu trang và mặc đồ bảo hộ toàn thân. 

Chiếc cáng được đặt ngay dưới bậc cầu thang khi bốn nhân viên Dịch vụ y tế khẩn cấp (EMS) vội vã lên lầu. Khoảng 45 phút sau, ba người trong số họ quay trở lại. Sau đó 5 phút, đến lượt Bonilla chầm chậm bước ra cùng chiếc bình oxy. Không có bệnh nhân. Bệnh nhân đã cầu cứu họ quá muộn.

Covid-19 đã giết chết ít nhất 8.900 người ở thành phố New York. Vào lúc cao điểm, các cuộc gọi khẩn cấp tăng gấp đôi so với thông thường. Số lượng những lời cầu cứu giảm trong những ngày gần đây, một dấu hiệu cho thấy khủng hoảng có thể đang dịu xuống. Tuy nhiên, 4.000 nhân viên y tế khẩn cấp của FDNY vẫn đang phải làm việc rất vất vả. “Tôi nghĩ không ai sẵn sàng cho tình huống này”, Bonilla nói.

Bonilla đến sớm so với giờ bắt đầu ca làm việc lúc 3 giờ chiều. Xe cứu thương của cô đi theo ca khác, chưa về trạm. Các đồng nghiệp phải làm thêm giờ bởi có cuộc gọi phát sinh vào cuối ca trực của họ. Đây là điều thường xảy ra trong những tuần gần đây.

Khi chiếc xe quay lại, Bonilla đưa nó vòng ra phía trước, cô xếp đồ dùng cá nhân lên, nhét đầy đồ vệ sinh y tế vào một chiếc túi nhựa trong suốt và treo cái ống nghe màu hồng lên. Cô để chiếc bình giữ nhiệt đựng nước trà chanh gừng pha tại nhà vào chỗ để cốc. Đồ uống này cùng với những lời cầu nguyện thường xuyên giúp cô bình tĩnh hơn.

Bonilla lấy khăn lau từ túi nhựa và bắt đầu khử trùng. Cô chà xuống ghế ngồi, vô lăng và cả phần trước xe, rồi lau sang các chỗ ngồi khác. Vệ sinh cả phần dành cho bệnh nhân ở phía sau.

Gia đình Bonilla có tới ba người đang bị ung thư. Mẹ bị ung thư máu và ung thư da. Cha bị ung thư tuyến tiền liệt. Và dì bị ung thư vú. Cô đã không thể gặp cha mẹ trong hai tháng bởi công việc này khiến nguy cơ lây nhiễm cao. Khi bớt bận một chút, cô cố gắng hỏi thăm và sắp xếp người giúp họ.

“Tôi là một người mẹ đơn thân. Tôi gánh vác mọi việc ở nhà, và tôi là người chăm sóc bố mẹ tôi. Sau đó, tôi đi làm và chăm sóc mọi người. Tôi làm như vậy ngày này qua ngày khác. Tôi nghĩ việc chăm sóc là định mệnh của tôi”, người mẹ hai con nói.

Gần hai tiếng của ca làm việc, Bonilla và các đồng nghiệp vẫn chưa được điều phối đi đâu. Đây là tình huống không thể tưởng tượng được so với một tuần trước. Khi đó, họ tiếp nhận 5-7 cuộc gọi trong mỗi ca 8 tiếng và thường làm việc hai ca mỗi ngày, cố gắng hết sức để hỗ trợ bệnh nhân ngay cả khi họ bị thiếu khẩu trang N95 và bình oxy.

Cách biệt xã hội làm chậm sự lây lan của virus và điều đó giúp giảm nhu cầu y tế khẩn cấp. Bonilla sợ dấu hiệu tốt này sẽ chỉ tồn tại trong thời gian ngắn. Số ca Covid-19 có thể tăng vọt khi người dân New York bắt đầu trở lại làm việc. 

“Đây là mắt bão”, cô nói.

Cuộc gọi đầu tiên đến vào lúc 4h50 và 5 phút sau, Bonilla đã đỗ xe trước một tòa chung cư. Cô nhảy ra khỏi xe, đeo găng tay và khẩu trang, lấy các thiết bị cần thiết và lao vào. Vài phút sau, cô xuất hiện cùng bệnh nhân vẫn đang tỉnh nhưng đã được cho dùng máy trợ thở.

Bệnh nhận được đưa tới phòng cấp cứu gần đó. Cô giao bệnh nhân cho các bác sĩ và y tá, những người đã mặc đồ bảo hộ đầy đủ – găng tay, mặt nạ che mặt và áo choàng dài, đang chờ tại sảnh. Bonilla mang cáng trống trở lại xe cứu thương, phun thuốc khử trùng và trở lại trạm.

Những cuộc gọi ám ảnh ở New York

Những cuộc gọi ám ảnh ở New York

6h55 chiều, có một cuộc gọi khác. Họ đến một ngôi nhà và thấy cả gia đình đang hỗn loạn. Một trận cãi vã, la hét xảy ra ở hiên trước. Các thành viên trong gia đình đang mâu thuẫn về việc bệnh nhân có thể bị nhiễm bệnh nếu đến bệnh viện hay không.

Bonilla gọi cảnh sát. Hai sĩ quan không chế người đàn ông trung niên đang giận dữ trong khi Bonilla kiểm tra con trai của vợ ông trong xe cứu thương. Hai mươi phút sau, xe của cô rời đi với bệnh nhân ở phía sau. Người cha vừa khóc và la hét nhìn theo.

9h15 tối, Bonilla và đồng nghiệp trở lại trạm để ăn nhẹ. Tuy nhiên, một cuộc gọi khác tới, cô vội vã rời đi, trên tay cầm hộp bánh rán và ly cà phê đang uống dở. Họ tới một dãy nhà gần cầu Bronx-Whitestone, kết nối giữa Bronx và Queens. Sau khi trở ra từ nhà người gọi, Bonilla mang theo bình oxy và chiếc cáng trống rỗng.

Cô kéo khẩu trang xuống với lấy một chiếc khăn giấy và lau nước mắt. Từ từ cởi bỏ áo choàng, găng tay và khẩu trang, người phụ nữ quay trở lại xe, lấy một chai nước khử trùng trong túi nhựa và tự lau từ đầu đến chân.

Một thành viên trong gia đình bước ra. Đó là một người đàn ông bằng tuổi Bonilla. Anh ngồi khom lưng, đưa tay lên mặt và khóc nức nở.

Bonilla nhấp một ngụm trà và cố để không bật khóc.

“Bạn nghe thấy tiếng khóc. Bạn chỉ cần nghe và bạn sẽ trải qua mọi thứ một lần nữa”, cô nói.

11 giờ đêm, Bollina lại bắt đầu ca làm việc 8 tiếng nữa.

“Tôi đang kiệt sức. Tôi kiệt sức cả về cảm xúc và thể chất. Hoàn toàn kiệt quệ về tinh thần”, cô nói.

Bollina cho biết đức tin đã giúp cô tiếp tục làm việc và gia đình cô cũng vậy. Cô biết, những nạn nhân của đại dịch, những người mới mỗi ngày, đang cần chuyên môn và sự hỗ trợ của cô.

“Khoảnh khắc chúng tôi bước qua cánh cửa, các gia đình nhìn chúng tôi như thể họ thấy Chúa. Họ cần sự giúp đỡ ngay lập tức. Họ cảm thấy nhẹ nhõm, và sau đó muốn dựa hoàn toàn vào bạn. Bạn sẽ muốn chắc chắn rằng mình mạnh mẽ vì họ”, cô nói.

Ánh Dương (Theo AP)

Nguồn: VnExpress.net