Những người trở lại thủ đô

3

Chiều 23/4, Nguyễn Phương Anh, 24 tuổi, đội mưa “phi” xe máy hơn 50 km từ Phúc Thọ lên nhà trọ tại Cầu Giấy sau khi nhận được tin nhắn gọi đi làm của chủ nhà hàng nơi cô từng làm trước khi Covid-19 tràn đến. 

“Ba tuần cách ly xã hội, tôi phải ở nhà nên thiếu tiền và bức bối lắm rồi”, cô gái chia sẻ.

Những người trở lại thủ đô

Những người trở lại thủ đô

Là nhân viên thu ngân của nhà hàng trên đường Nguyễn Chí Thanh, trước dịch, thu nhập hàng tháng của Phương Anh hơn 6 triệu đồng. Dịch bùng phát, khách vắng, giờ làm giảm, mức lương của cô chỉ còn 2/3.

Ngày 26/3, Hà Nội yêu cầu đóng cửa tất cả các dịch vụ không thiết yếu. Không có việc làm Phương Anh đành về quê.

Ba tuần về nhà, để có tiền chi tiêu, cô cùng mẹ ra chợ đầu mối lấy rau về bán trong chợ làng, kiếm vài ba chục nghìn tiền lãi mỗi ngày. Bữa ăn mùa dịch vì thế cũng trở nên đạm bạc hơn, thi thoảng mới có bữa thịt thay cho đậu phụ và trứng. 

Chiều 22/3, Phương Anh nhận được tin nhắn của chủ thông báo lên làm việc ngay. “Đây là điều tôi chờ đợi suốt thời gian qua”, cô nói. Đêm đó, Phương Anh khó ngủ vì bồn chồn. Ngày hôm sau, tại khu trọ của cô gái 24 tuổi, mọi người về quê tránh dịch cũng lục tục kéo lên. Sau lớp khẩu trang, những tiếng cười đã bắt đầu xuất hiện dù còn đôi chút ngập ngừng, lo lắng.

Cô Thu làm nghề ve chai, trọ phòng bên cạnh khoe với Phương Anh, từ sáng đến giờ cô đi được 2 chuyến, kiếm được 200.000 đồng. “Đây là số tiền đầu tiên kiếm được sau hơn ba tuần nay”, cô Thu nói. Hơn ba năm nay, người phụ nữ này rời quê để lên thủ đô làm “đồng nát”, nuôi hai đứa con tuổi ăn tuổi lớn.

Không thể về quê trong những ngày thành phố cách ly xã hội, cô Thu chỉ quẩn quanh trong nhà. Không thu nhập, thi thoảng người phụ nữ này đi nhận gạo hoặc đồ ăn miễn phí phát từ thiện.

“Rồi cũng qua những ngày đó, giờ lại được đi làm rồi”, người phụ nữ 45 tuổi nói rồi đưa cho Phương Anh chiếc bánh vừa mua ở cổng chợ, mừng ngày kiếm được tiền đầu tiên sau đại dịch.

Ngày đầu trở lại công việc, tại chỗ làm của Phương Anh, khách ra vào lác đác, ai nấy đều đeo khẩu trang và nhanh chóng đến chỗ ngồi của mình. Ngoài việc thu ngân, Phương Anh còn kiêm luôn việc giám sát, nhắc nhở khách tuân thủ các biện pháp phòng dịch. 

“Trước tôi hay than vãn công việc của mình nhàm chán. Nhưng thực sự đến thời điểm hiện tại, còn được làm việc đó là điều may mắn”, cô gái 24 tuổi cười.

Sau bốn ngày ở quê, tối 25/4, Trịnh Thương, 27 tuổi, Thanh Hóa nhảy cẫng khi nhận được thông báo của sếp “nhân viên khối văn phòng sẽ đi làm lại vào đầu tuần”. Quản lý mảng kinh doanh của một trường mầm non ở Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, gần ba tháng liền, doanh số của Thương là con số 0 tròn trĩnh.

Hôm về quê, cô nhờ bạn chở từ phòng trọ ở Định Công đến ga Hà Nội. Sau hơn 3 tiếng trên tàu, người nhà phải đi xe máy 20 km đến ga Thanh Hóa đón. Vì vậy, sau ngày 23/4, xe khách hoạt động trở lại khiến cô “mừng ngang trúng số”. Giờ Thương mới nhận ra nó quan trọng thế nào.

Chuyến xe ra phố kín giường nằm, giá vé tăng lên 150.000 đồng, đắt gấp rưỡi bình thường. “Say xe nhưng lòng hân hoan như có nhạc”, cô gái trẻ nói dí dỏm.

Những người trở lại thủ đô

Những người trở lại thủ đô

Ngày bệnh viện Bạch Mai bị phong tỏa, Thương rụng rời tay chân. Trước đó ít ngày, cô đưa bà nội đi khám, có gặp người quen là bác sĩ ở viện này. Sau khai báo y tế, Thương được yêu cầu cách ly tại nhà. Quẩn quanh trong phòng trọ gần 20 m2, cô gái hướng ngoại “phát ngấy”. Cố tìm niềm vui nhưng Thương vẫn không thoát được cảm giác bức bối.

“Cứ hơi đau họng, sốt, hay hắt xì hơi là lại lo. Đến ló đầu ra cửa tôi cũng không dám. Chỉ sợ chẳng may dính virus, gặp ai lại lây bệnh cho người ta thì khổ”, Thương nói.

Những ngày tránh dịch, tiền tiết kiệm trong tài khoản vơi dần. Sau hơn 20 ngày tự giam mình trong phòng trọ, Thương mới dám đón tàu về quê.

Hà Nội ngày đầu tuần có nắng, tuy được yêu cầu hạn chế đến nơi làm việc, Thương vẫn muốn ra đường. Việc đầu tiên cô gái độc thân làm là ra tiệm “tắm táp” cho chiếc xe máy ám bụi rồi đổ xăng đầy bình. Đoạn đường Trường Chinh chật cứng người giờ cao điểm, nhưng thay vì bực bội, cô thấy lòng hân hoan.

“Tắc đường mới đúng là Hà Nội. Cuộc sống thủ đô đang dần trở lại rồi”, giọng cô hào hứng.

Trong một quán nhỏ có vách ngăn chỉ vài thực khách, Thương thưởng thức tô phở nóng hổi. Buổi chiều, cô nhấp nháp ly trà yêu thích ở quán cà phê quen rồi ôm máy tính làm việc. Ngày mai, Thương có lịch gặp gỡ một vài đối tác để bàn về việc mở thêm một điểm trường mới. Kế hoạch này dự kiến thực hiện từ đầu năm đã phải hoãn do Covid-19.  

“Vài tháng dịch bệnh khiến mình trân trọng hơn những thứ tưởng rất bình thường”, cô nói.

Những người trở lại thủ đô

Những người trở lại thủ đô

Không chỉ người lao động hào hứng quay lại với công việc, các chủ quán, hàng ở thủ đô cũng sốt ruột, mong nhân viên sớm trở lại để khôi phục hoạt động. Với các quán ăn, tiệm cắt tóc hay quán sửa xe – nhưng dịch vụ dự đoán sẽ có doanh thu khá sau thời gian cách ly, nhân viên đa phần là người ngoại tỉnh. 

Là chủ một hiệu cắt tóc có tiếng trên đường Hoàng Quốc Việt, quận Cầu Giấy, anh Tạ Minh Đức lo lắng hết cách ly xã hội, nhân viên không quay lại sẽ lỡ mất “doanh thu vàng”.

Mười ngày đầu tháng 4, Đức chấp nhận đóng cửa ngồi nhà. Khách rầm rập gọi đến nhà cắt tóc, anh hiếm khi dám nhận. Phần vì thiếu người, phần lo nguy cơ lây nhiễm cao.

Ngoài chủ tiệm, hiệu tóc có một thợ chính nữa và bốn nhân viên gội đầu, sấy tóc. Trong nhóm chat riêng, ngày nào Đức cũng nhắn nhân viên: “Chỉ cần có lệnh phong tỏa là lên luôn nhé, nhiều việc lắm”.

Ngày 23/4, Đức gọi điện cho năm nhân viên giục về Hà Nội đi làm ngay sáng hôm sau. “Rất nhiều khách đã xếp lịch chờ được cắt tóc, làm đẹp, nếu nhân viên không đủ thì phải từ chối. Như vậy chúng tôi sẽ bỏ lỡ cơ hội làm ăn tốt sau gần một tháng gần như không có thu nhập”, anh nói.

Đúng như ông chủ nhận định, ngày đầu mở tiệm, khách tấp nập ra vào. Những chiếc ghế chờ trong quán trước đây chỉ đông đúc vào cuối tuần thì nay kín người ngồi ở mọi khung giờ. Nhiều mái đầu mất thời gian hơn thường lệ vì lâu không sửa sang.

Ba ngày đầu, nhân viên làm việc “nhiều đến nỗi đi vệ sinh cũng vội”. Đến bữa họ chỉ ăn bánh mì cho nhanh vì sợ khách chờ lâu vậy mà vẫn không ít khách phải ra về đến ba lần vẫn chưa đến lượt.

Đức mừng vì rất cả nhân viên đều có mặt đúng hẹn. Làm mệt nhoài sau thời gian dài nghỉ vì Covid-19, họ vẫn cười sau lớp khẩu trang. “Tháng này chắc chắn thu khá, tôi sẽ thưởng đẹp cho anh em để bù đắp thời gian túng đói vì dịch”, Đức nói.  

Hải Hiền – Phạm Nga

Nguồn: VnExpress.net