Ronaldo – người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

0

Ngày 20/8/2003, Bồ Đào Nha đá giao hữu với Kazakhstan trên sân Municipal Engenheiro Manuel Branco Teixeira thuộc vùng Chaves, chỉ cách biên giới Tây Ban Nha một vài dặm. Thay vì chơi tại thủ đô Lisbon, đội tuyển lên tít phía Bắc, hệ quả của giải đấu đáng thất vọng một năm trước đó.

Tại World Cup 2002, Bồ Đào Nha bị loại ngay từ vòng bảng sau khi thua đồng chủ nhà Hàn Quốc. Hình ảnh đội bóng còn thêm phần xấu xí với hai tấm thẻ đỏ và sự thô bạo của Joao Pinto. Khi về nước, đội chủ nhà Euro 2004 trải qua một chuỗi trận giao hữu vô nghĩa, trận sau ít khán giả hơn trận trước.

Hiệp đầu với Kazakhstan diễn ra nhàm chán với tỷ số hòa 0-0. Thế rồi một sự thay đổi người thổi luồng sinh khí mới vào trận đấu. Ngôi sao lớn nhất của bóng đá Bồ Đào Nha khi ấy là Luis Figo rời sân, nhường chỗ cho cầu thủ 18 tuổi Cristiano Ronaldo lần đầu ra mắt đội tuyển. Cầu thủ Real Madrid dặn dò người đàn em: “Cứ bình tĩnh, hãy cứ chơi bóng như thể đang ở CLB là ổn”.

Ronaldo đã làm đúng như vậy. Chỉ hai phút sau khi vào sân, anh khiến người hâm mộ phấn khích khi cướp bóng từ giữa sân, rê gần tới khung thành và sút bóng chệch cột gang tấc. Ba phút sau, anh một lần nữa thoát khỏi hậu vệ theo kèm và áp sát vòng cấm. Năm phút từ khi vào sân, cầu thủ trẻ này đã khiến khán giả hô vang: “Ro-nal-do! Ro-nal-do!”.

Bồ Đào Nha thắng 1-0 và Ronaldo được trao giải “Cầu thủ hay nhất trận”. Đó là khởi đầu của chàng trai sẽ trở thành cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá Bồ Đào Nha. Người cũng có mặt tối hôm đó trong đội hình Bồ Đào Nha Fernando Meira nói với FourFourTwo: “Cậu ấy đã đặt mục tiêu trở nên vĩ đại từ khi đó. Ronaldo muốn trở thành người nhanh nhất, khỏe nhất, ghi bàn nhiều nhất. Cậu ấy muốn trở thành số một trên mọi phương diện”.

17 năm kể từ ngày đó, Ronaldo đã đạt thành công trên mọi khía cạnh: CLB và đội tuyển. Anh sở hữu năm Quả Bóng Vàng, năm chức vô địch Champions League, là người hùng quốc gia với chức vô địch Euro 2016, là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất lịch sử Champions League. Và không lâu nữa, anh sẽ là cầu thủ ghi bàn nhiều nhất ở cấp độ ĐTQG.

Ronaldo - người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

Ronaldo – người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

Chuyên nghiệp hơn cả cầu thủ chuyên nghiệp

Ngay từ trước khi lên chơi ở đội tuyển, Ronaldo đã cho thấy tiềm năng ở đẳng cấp cao nhất. Trong trận vòng loại U21 Euro tháng 3/2003 tại Rio Maior, tuyển Anh thất bại 2-4 trước Bồ Đào Nha. U21 Anh ngày ấy sở hữu những tuyển thủ sau này như Joe Cole, Jermain Defoe, Michael Carrick hay Gareth Barry, song vẫn bị bộ đôi Ronaldo và Ricardo Quaresma khuất phục.

Thành viên đã giải nghệ của U21 Anh David Prutton kể: “Chúng tôi vất vả, vì không có những hảo thủ như Ronaldo hay Quaresma như họ. Chúng tôi đã nghe về Ronaldo trước trận đấu, và anh ấy đúng như lời đồn. Ronaldo còn rất trẻ nhưng có đôi chân cực nhanh và một cá tính không thể trộn lẫn. Có một khoảnh khắc đặc biệt, khi tôi và một vài cầu thủ khác vây quanh Ronaldo ở đường biên. Chẳng còn đường nào thoát, ấy vậy mà Ronaldo vẫn vượt qua được và khiến tôi không hiểu làm sao anh ấy làm được như vậy. Đó là lúc bạn nhận ra mình đang đối đầu với một người rất, rất đặc biệt”.

Mùa hè năm ấy, Ronaldo giúp U20 Bồ Đào Nha vô địch giải trẻ Toulon Tournament. Phân nửa các đại gia châu Âu cử tuyển trạch viên tới quan sát Ronaldo – tài năng trẻ đã vượt qua vấn đề tim đập nhanh ở tuổi 15 để vươn lên đội một Sporting Lisbon mùa giải 2002-2003. Arsenal là đội sốt sắng nhất và người đại diện Jorgen Mendes thậm chí từng thu xếp để Ronaldo bí mật tới thăm sân tập của họ tháng 1/2003 và gặp gỡ HLV Arsene Wenger.

Ronaldo kể lại: “Chúng tôi ở trong xe hơi, và Jorge nhắc đi nhắc lại rằng tôi phải che mặt để chắc chắn không ai nhìn thấy tôi. Cứ năm phút ông ấy lại gọi một lần để dặn kỹ phải cẩn thận với mọi người xung quanh”. Nhưng Arsenal không tìm được tiếng nói chung với Sporting, trong khi HLV Gerard Hollier của Liverpool từ chối đáp ứng mức lương mà Mendes đề xuất. Barca cũng quan tâm, nhưng cuối cùng lại chọn Quaresma, người hơn Ronaldo hai tuổi và giàu kinh nghiệm hơn.

Khi đó, Quaresma cũng được một số người đánh giá là giỏi hơn Ronaldo. Chuyên viên báo chí của Bồ Đào Nha đã trầm trồ khen ngợi với tuyển trạch viên trưởng Aurelio Pereira: “Tôi đã xem Quaresma tập luyện hôm nọ, và cậu ấy sẽ trở thành một hiện tượng”. Nhưng Pereira đáp lại: “Người sẽ thành công là cậu nhóc Cristiano Ronaldo từ Madeira cơ. Thằng bé cực kỳ chuyên nghiệp. Ở tuổi 16, nó còn chuyên nghiệp hơn cả những cầu thủ chuyên nghiệp”.

Ronaldo - người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

Ronaldo – người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

Quaresma rời Sporting Lisbon khi đội bóng này chào đón tân HLV Fernando Santos – người về sau dẫn dắt Bồ Đào Nha tới vinh quang tại Euro 2016. Ông sớm lên kế hoạch đặt Ronaldo làm trung tâm của Sporting, nhưng kế hoạch này phá sản sớm hơn dự tính.

Một trong những người hâm mộ tài năng của Ronaldo là Carlos Queiroz – trợ lý của Sir Alex Ferguson tại Man Utd. Chính ông thuyết phục Man Utd hợp tác với Sporting và tới đá trận giao hữu khai trương sân mới Jose Alvalade của Sporting ngày 6/8/2003. Các nhà ĐKVĐ Ngoại hạng Anh bay thẳng từ Mỹ tới Bồ Đào Nha, sau khi đã hạ cả Juventus lẫn Barca trong chuyến du đấu hè. Nhưng Man Utd còn mệt mỏi sau một chuyến bay đường dài, và Ronaldo sớm khiến họ phải trả giá.

Quinton Fortune – thành viên của Man Utd thua trận 1-3 ngày hôm ấy kể lại: “Tôi hoàn toàn không biết gì về Ronaldo trước trận đấu đó và phải thốt lên ‘Ối’. Cậu ấy chơi tuyệt hay và tôi thấy mình may mắn khi chơi ở cánh trái còn John O’Shea phải đá hậu vệ phải và đối đầu với Ronaldo. Tôi chỉ mong cậu ấy không… đảo cánh. Cậu ấy thi triển đủ mọi thứ: đảo chân, kiến tạo, đi bóng như chỗ không người. Sau trận đấu, chúng tôi nhìn nhau trong phòng thay đồ và tự hỏi: ‘Quái nhân phương nào vậy?’”.

Man Utd đã đàm phán để ký hợp đồng với Ronaldo từ trước trận đấu, và định đem cho Sporting mượn lại anh trong 12 tháng đầu. Nhưng tới giờ giải lao, Sir Alex đổi ý và muốn có Ronaldo ngay lập tức. Ông yêu cầu nhân viên gọi Giám đốc Điều hành Peter Kenyon xuống sân và khẳng định “sẽ không rời sân chừng nào chưa ký được hợp đồng với Ronaldo”.

Sau trận, cả đội Man Utd ngồi chờ trên xe buýt hơn một tiếng, trong lúc Ferguson và Kenyon đàm phán riêng với Ronaldo để thuyết phục anh gia nhập đội bóng Anh. Roy Keane chia sẻ hài hước: “Chúng tôi đùa rằng John O’Shea đã giúp ký hợp đồng nhờ chơi như gã hề hôm ấy”.

Mất đi Ronaldo là một đòn đau đối với HLV Santos, khi ông buộc phải thay đổi lại toàn bộ sơ đồ và kế hoạch cho mùa giải mới: “Tôi đang xây dựng đội bóng quanh cậu ấy thì thương vụ diễn ra. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một cầu thủ 18 tuổi với tiềm năng lớn đến nhường ấy”. Cuối mùa đó, Sporting chỉ về thứ ba tại Bồ Đào Nha, còn Santos bị sa thải.

Ronaldo - người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

Ronaldo – người chinh phục đỉnh cao ở đội tuyển Bồ Đào Nha

Chỉ 10 ngày sau trận giao hữu trên, Ronaldo đã ra mắt trong màu áo Man Utd. Dù chỉ đá nửa tiếng cuối trước Bolton, anh vẫn nhận danh hiệu “Cầu thủ hay nhất trận”. Vài ngày sau đó là màn ra mắt đội tuyển trước Kazakhstan. Đồng đội Nuno Valente khẳng định: “Tất cả chúng tôi đều biết về tiềm năng của cậu ấy. Khi còn chơi cho Uniao de Leiria, chúng tôi từng làm khách của Sporting. Cả đội đều tới sớm và quyết định thử xem một trận đấu U19. Ai cũng tự hỏi: ‘Thằng nhóc này là ai vậy?’. Ronaldo đã nổi bật từ khi ấy. Trước khi ra mắt trước Kazakhstan, cậu ấy rất lo lắng vì muốn tranh suất dự Euro 2004. Ronaldo rất hồi hộp và trông đợi được chứng tỏ mình có thể trở thành một lựa chọn cho giải đấu tại quê nhà”.

Bất chấp sự hồi hộp ấy, Ronaldo vẫn tự tin đứng lên tự giới thiệu về bản thân theo truyền thống của tuyển Bồ Đào Nha với các tân binh. Anh nói nhiều tới mức các đàn anh phải bảo: “Thôi được rồi nhóc, ngồi xuống đi”.

Khi Ronaldo dần trở thành một thành viên quen thuộc của đội tuyển, mọi người bắt đầu nhận ra thói quen thích cạnh tranh của anh. Meira kể lại: “Cậu ấy chơi bóng bàn rất cừ. Hồi mới tới Man Utd, cậu ấy từng thua một trận với Rio Ferdinand và bị đồng đội trêu chọc. Kết quả là anh chàng này không chơi thêm trận nào trong nhiều tháng và tự mua một chiếc bàn để tập luyện ở nhà. Khi lên tuyển, cậu ấy chiến thắng tất cả”.

Tiền vệ Maniche hé lộ sự ám ảnh về chiến thắng trong mọi trò chơi của Ronaldo, giống siêu sao bóng bầu dục Tom Brady: “Cậu ấy thường dành thời gian với tôi và Deco. Nếu chúng tôi chơi bài thì dù đã muộn, cậu ấy vẫn sẽ cố gỡ lại nhiều nhất có thể những ván đã thua”.

Bàn thắng đầu tiên của Ronaldo cho Bồ Đào Nha diễn ra trong trận khai mạc Euro 2004, khi đội quân của HLV Luiz Felipe Scolari bị Hy Lạp dẫn trước. Cú đánh đầu ở phút bù giờ của cầu thủ tuổi teen này chỉ mang ý nghĩa an ủi chứ không giúp đội nhà tránh được thất bại. Nhưng trong những trận sau đó, Ronaldo chiếm được vị trí của Simao Sabrosa ở hành lang cánh. Anh chơi ấn tượng và có thêm một bàn thắng bằng đầu vào lưới Hà Lan tại bán kết, đưa Bồ Đào Nha tới trận đấu cuối cùng. Nhưng một lần nữa, Hy Lạp lại khiến đội chủ nhà ôm hận với thất bại 1-0. Giải đấu lớn đầu đời của Ronaldo kết thúc bằng những giọt nước mắt và một suất trong “Đội hình tiêu biểu” của UEFA.

Nguồn: VnExpress.net