Tuần chết chóc trong bệnh viện New York

5

Nhân viên tại Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở New Hyde Park, thành phố New York, Mỹ đang chuyển xuống xe lô máy thở được Cơ quan Quản lý Khẩn cấp Liên bang (FEMA) gửi tới. Số máy này được đưa tới một trung tâm quản lý trước khi phân phối cho nhiều bệnh viện khác trong thành phố.

Pollard xin thêm máy thở, vì ở đây có hơn 400 bệnh nhân Covid-19 và tình trạng của nhiều người đang xấu đi, trong khi nhiều bệnh nhân mới tiếp tục nhập viện.

Cô yêu cầu 25 máy nhưng chỉ nhận được 15. “Chúng tôi sẽ lấy bất kỳ thứ gì”, Pollard nói.

Bác sĩ Adey Tsegaye tại Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở New Hyde Park. Ảnh: WSJ.

Bác sĩ Adey Tsegaye tại Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở New Hyde Park. Ảnh: WSJ.

Các bệnh viện ở New York đang đối mặt với đợt tấn công mạnh nhất của đại dịch trong những ngày gần đây, khi số ca nhiễm nCoV mới tiếp tục tăng lên và ngày 8/4 trở thành “ngày chết chóc” với 779 người tử vong, mức cao kỷ lục kể từ khi Covid-19 bùng phát ở Mỹ.

Chuông báo cấp cứu liên tục vang lên vì bệnh nhân cần hỗ trợ khi hệ thống y tế thành phố “quá tải” trong cuộc khủng hoảng mang tên Covid-19. Chỉ trong vài giờ, Pollard đã sử dụng hết số máy thở mới và chỉ còn lại 8 chiếc dự trữ. Khi nhận thêm 20 chiếc mới ngày 29/3, cô đã phải tự tay lắp ráp các bộ phận và thử nghiệm chúng. Sau khi hoàn thành, chúng nhanh chóng được các nhân viên y tế đưa tới phòng bệnh cần dùng.

Đang làm việc, Pollard nhận được điện thoại từ một nhân viên ở khoa chăm sóc tích cực. “Tôi cần thêm một máy thở nữa”, người này nói.

Nhân viên chuyển máy thở tới phòng bệnh chưa trở về. “Tôi biết rồi”, Pollard nói rồi vội vàng mang chiếc máy thở chạy nhanh về phía thang máy.

Khi thang máy dừng ở tầng 5, một kỹ thuật viên hô hấp đã chờ sẵn để nhận máy từ Pollard. “Cảm ơn”, nhân viên này vừa nói vừa chạy nhanh về phòng bệnh.

Khi Pollard trở về phòng để lắp ráp số máy thở còn lại, bà liên tục lẩm nhẩm câu nói mà bà đã nói rất nhiều lần trong những ngày qua: “Chúa lúc nào cũng nhân từ, và Ngài nhân từ với tất cả”.

Mặc dù Thống đốc Andrew Cuomo hôm 7/4 nhận định Covid-19 ở bang New York đã có dấu hiệu đạt đỉnh khi số bệnh nhân cần chăm sóc tích cực và thở máy giảm, nhiều bệnh viện của Northwell Health ở trong và xung quanh hạt Queens tuần trước đều rơi vào tình trạng quá tải.

Y tá Rosemarie Robinson tự hỏi mọi thứ sẽ tệ tới mức nào khi đến bệnh viện Long Island Jewish Forest Hills hôm 6/4. Cô quản lý các y tá tại phòng chăm sóc tích cực và lo lắng không biết có đủ người để hỗ trợ bệnh nhân hay không. Ngày hôm đó, gần 50 giường chăm sóc tích cực (ICU) ở hai tầng của bệnh viện đều đã kín bệnh nhân thở máy với chằng chịt dây truyền.

Robinson cần có đủ y tá để kiểm tra việc truyền thuốc, nồng độ oxy và huyết áp của họ. Bệnh nhân cũng cần giúp lật người để có thể thở dễ dàng hơn và công việc này cần tới 8 người hỗ trợ.

Một số y tá ở Forest Hills không thể làm việc hôm đó bởi đã bị nhiễm nCoV nên phải cách ly. Một số khác phải trực liên tục trong 16 tiếng. Các y tá từ bệnh viện Northwell đã được huy động tới giúp đỡ, bao gồm một đội chăm sóc tích cực nhi khoa, nhưng họ cần được đào tạo. Bệnh viện này chỉ có vài nhân viên mới làm thời vụ.

Mỗi đợt bệnh nhân mới nhập viện đều khiến Robinson đối mặt nguy cơ thiếu nhân viên. Bệnh viện này đã chuyển bớt bệnh nhân đi nơi khác để giải phóng chỗ. Robinson sẽ là người xác định bệnh nhân có thể chuyển đi và biết rằng giường trống sẽ nhanh chóng kín chỗ.

Nhân viên Northwell Health dựng bệnh viện dã chiến bên ngoài Bệnh viện Đại học North Shore ở Manhasset. Ảnh: WSJ.

Nhân viên Northwell Health dựng lều dã chiến bên ngoài Bệnh viện Đại học North Shore ở Manhasset. Ảnh: WSJ.

Y tá trưởng nhắn tin để hỏi cô đang ở đâu và cho biết bệnh viện cần mở thêm phòng chăm sóc đặc biệt thứ ba. Robinson tự hỏi bệnh viện có thể thực hiện kế hoạch này bằng cách nào.

Ba ngày sau, với các y tá tăng cường từ California, Minnesota và Florida, bệnh viện mở một phòng chăm sóc tích cực với 12 giường bệnh.

“Tôi chưa từng thấy nhiều điều tồi tệ đến cùng cực như thế này”, Helen Bloch, bác sĩ cấp cứu có 35 năm kinh nghiệm, cho hay. Ngày 31/3, cô đã lục tung bệnh án và các dữ liệu sinh tồn để đánh giá 40 bệnh nhân có đủ điều kiện để chuyển từ bệnh viện Long Island Jewish Forest Hills tới các bệnh viện khác hay không. Trong ba ngày trước, hơn 90 bệnh nhân đã phải chuyển viện.

Đó là ngày làm việc đầu tiên của Bloch tại Trung tâm Dịch vụ Y tế khẩn cấp Northwell Health ở Syosset, New York. Nhiệm vụ trước mắt của cô là nghiên cứu hồ sơ y tế điện tử của Forest Hill để đánh giá hàng chục bệnh nhân nặng xem ai có thể chuyển viện. Xe cứu thương liên tục hoạt động suốt 3 ngày để chuyển bệnh nhân.

Trong căn phòng đối diện nơi làm việc của Bloch, những màn hình liên tục thông báo cuộc gọi 911 và bản đồ điện tử theo dõi vị trí của khoảng 70 xe cứu thương. Kelly Walters, người điều phối dịch vụ cấp cứu, gọi điện cho người đàn ông từng đến viện đầu tuần trước để xét nghiệm nCoV và có kết quả dương tính. “Chúng tôi đang gửi đội y tế tới giúp anh”, cô nói.

Phần lớn thời gian tháng 3, Bloch đều ở trong phòng cấp cứu ở Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở New Hyde Park và giờ cô thấy kiệt sức. Quá nhiều bệnh nhân đã chết. Cô cũng rất sợ điều này.

Sau khi xem xét hồ sơ y tế điện tử, Bloch đồng ý cho một bệnh nhân chuyển viện. Hai giờ sau, nồng độ oxy và dấu hiệu sinh tồn của bệnh nhân giảm. Cô hủy quyết định chuyển viện, bởi quá trình di chuyển 15 phút cũng tiềm ẩn quá nhiều rủi ro.

Nhưng một yêu cầu khác lại đến: hãy tìm một bệnh nhân khác đủ điều kiện chuyển viện.

Sáng 2/4, Adey Tsegaye có ca trực tại bệnh viện Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở New Hyde Park. Trước khi đến thang máy, loa phát thanh bệnh viện thông báo mã số bệnh nhân đang trong tình trạng nguy kịch để triệu tập các bác sĩ. Trước khi Covid-19 xuất hiện, loa phát thanh chỉ thông báo khoảng 100 lần mỗi tháng, nhưng giờ là hơn 100 lần mỗi tuần.

Tsegaye gặp bác sĩ trực đêm qua để tìm hiểu tình hình của mỗi bệnh nhân. Phòng chăm sóc tích cực chỉ còn một giường trống, trong khi có tới 21 bệnh nhân phải thở máy.

Một bệnh nhân hồi phục tốt, trong khi một nữ bệnh nhân khác phải thở máy trở lại sau hai ngày rút thiết bị. Rất nhiều bệnh nhân khác có ít tiến triển hoặc chuyển bệnh nặng hơn.

Tsegaye cùng một nhóm bác sĩ, y tá tới thăm từng bệnh nhân. Sau ngày làm việc, khi ngồi lại để ghi chép thông tin về các bệnh nhân, Tsegaye vội chạy tới phòng bệnh khi nhận được tin nhắn từ một đồng nghiệp báo rằng một người đã cai được máy thở. 

Bệnh nhân này đã vượt qua bài kiểm tra khả năng tự thở của các bác sĩ hàng ngày. Trong suốt ba tuần, cô chỉ thấy duy nhất một bệnh nhân vượt qua bài kiểm tra này.

Cô hoài nghi hỏi lại các bác sĩ và y tá ở đây về khả năng cai máy thở cho người bệnh. “Tôi đã nói với cô anh ấy sẽ ổn. Chúng ta phải thử thôi”, y tá nói. “Được, vậy hãy thử nào”, Tsegaye nói.

Một bác sĩ khác rút ống thông khí quản cho bệnh nhân. Tsegaye nói với bệnh nhân về những gì xảy ra và hỏi xem liệu anh ta có hiểu những gì cô nói. “Tôi hiểu”, bệnh nhân nói và ho nhẹ.

Các bác sĩ xem xét nồng độ oxy và quan sát bệnh nhân. Sau một vài phút, mọi thứ vẫn ổn định. Tsegaye trở về phòng làm việc và tràn đầy hy vọng về một chiến thắng.

Nhân viên y tế tại Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở Queens. Ảnh: WSJ.

Nhân viên y tế tại Trung tâm Y tế Jewish Long Island ở Queens. Ảnh: WSJ.

Bác sĩ Darryl Adler kết thúc ca trực 12 tiếng hôm 4/4 tại bệnh viện Long Island Jewish Valley Stream bên giường bệnh của một bệnh nhân 89 tuổi, bị viêm hai bên phổi và phải thở máy. Trong một khoảng thời gian ngắn, anh đã chứng kiến nhiều bệnh nhân chết mà không có người thân bên cạnh. 5 người chết vào 3/4, 5 người vào 2/4, 4 người ngày 1/4, 2 người vào 31/3, 5 người vào 30/3 và 3 người vào 29/3.

Bà Victoria Gourdine sống một mình trong căn hộ gần nhà con gái, Nicole Mitchell. Chồng bà đã qua đời tháng 8 năm ngoái sau 50 chung sống. Khi Covid-19 ập tới, bà và con gái chủ yếu liên lạc qua điện thoại. Khi đến thăm mẹ vào 2/4, Mitchell thấy bà bị khó thở nhưng không chịu nhập viện.

Cô đã gọi xe cứu thương khi quay lại thăm mẹ một ngày sau đó. Sang ngày 3/4, Mitchell nhận được tin báo sức khỏe mẹ cô đang xấu đi. Y tá đã gọi video để bà Gourdine có thể nói chuyện với con gái và cháu gái.

“Mẹ sẽ sớm gặp lại con thôi”, bà Gourdine yếu ớt nói.

“Con yêu mẹ, cháu yêu bà”, Mitchell và con gái đồng thanh nói.

Sau đó, bệnh viện tiếp tục gọi cho Mitchell để thông báo mẹ cô có thể cần thở máy và khuyên cô nên chuẩn bị đưa ra lựa chọn sử dụng máy thở hoặc để bà ra đi thanh thản.

Không lâu sau, bác sĩ Aller gọi cho Mitchell một lần nữa để nói rằng mẹ cô cần trợ thở gấp và khó có thể qua khỏi.

“Hãy để mẹ tôi ra đi thanh thản nhé”, Mitchell đưa ra lựa chọn.

Mitchell biết bà sẽ có thể tới một thế giới khác tốt hơn, nhưng quyết định này không dễ dàng với cô. Vài giờ sau, bà Gourdine qua đời.

Thanh Tâm (Theo WSJ)

Nguồn: VnExpress.net